- A ko sợ..đến lúc đó chỉ cần a nói là e ngoại tình a bỏ e thế thôi - Cái gì?
- À ko ko có gì..
Vậy là nó rượt đuổi hắn khắp phòng nào là ko được nói như thế nào là phải nói ngược lại vì nó ko muốn bị đá đít mà..hè hè
Tối đến khi ăn tối xong cả nhà đang cùng nhau ngồi sum họp tại phòng khách..
- mẹ: thư này mẹ cho con cái này...
- nó ngơ ngác: dạ?...
mẹ hắn lấy ra 1 cái hộp vuông to...nhìn nó mỉm cười...
nó cầm cái hộp lên ngơ ngác: dạ con mởđược ko ạ?
Mẹ hắn mỉm cười: con mở đi...
Nó từ từ mở hộp ra thì ôi trời nói trắng ra thì cả cuộc đời nóko dám mơ đến dù được nhìn thấy nhưng cũng ko dám ước ao..nó ngẩng mặt lên nhìn mẹ
- mẹ...
- mẹ hắn lại nhìn 2 đứa nó vừa mỉm cười vừa nói: đây là sợi dây chuyền mà bà bà nội 2 đứa cho mẹ và bây h mẹ sẽ đưa nó cho con..đaylà vật báu gia truyềncó 102 đấy..con nhớbảo quản nha...
- nó chớp chớp mắt nhìn hắn vẻ hối hậnạ..con cảm ơn mẹ..
- hắn nũng nịu: cô ấy được còn con thì sao mẹ?
- bố hắn nhúp 1 ngụm trà: thì cả gia tài này là của con mà đến lúc ấy con muốn bao nhiêu cũng được mà...
- cái đấy...hì hì..hắn cười nhìn bố mẹ saukhi dặn dò chu đáo 2đứa thì bố mẹ hắn mới tha cho hắn và nó nó nhảy phóc lên giường..
- aaaaaaa....sắp được tự do ùi...
- e nói thế là sao? hắn ngồi xúng nhìn nó..
- a sao vậy? bà e sắpra viện nè, bố mẹ anh cũng sắp đi mĩ nữa tất cả sắp ổn
- e vui vậy sao? mặt hắn ỉu sìu..
- nó vô ý phang luôn: vui rất vui làmhắn đau nhói trong tim
- hắn tự nghĩ: ko biết cô ấy có hiểu được tình cảm của mình ko nữa thực sự mình yêu cô nhócnày thật rồi..tại sao vậy? nhưng sao cô ấy trẻ con vậy? sao ở vs mình lâu vậy mà ko hiểu..??
- nó cũng lủi ra 1 góc ngồi ôm con gấubông 2 tai đeo cái tai phone như kiểu đang thưởng thức nhạc trong khi mà đầu óc cứ ở đâu đâuấy..: tên này thật ngốc./..mình nói thếmà cũng ..xì..ko hiểu nổi nữa...thực ra nếu phải rời bỏ cuộc sống này mình sẽ rất nhớ hắn mình bị sao vậy nè? ko được cuộc sống của mình là 1 con bé nghèo nàn ko có gì bây h chỉ là giấc mơ thiên đàng thôi mà..đúng ko? hết time mình sẽ lại trở lại là 1 cô bé bình thường..ok?
nó tự hứa vslòng mình mà thực sự trong tận sâu đáylòng nó ko hề muốn chút nào nó muốn mãi mãi được sống ngày nào cũng đượcở bên cạnh hắn thôi nhưng như thế có phải tham lam quá ko trong khi mà chỗ của nó ko phải ở đây?
Chấm dứt suy nghĩ cũng là lúc nó thiếp đi..hắn từ ngoại bancông đi vào nhìn nó ngủ y như 1 chú mèo ngoan ngoãn vậy thật đáng yêu hắn nhẹ nhàng tháo tai phone ra và bế nó lên giường ngồi ngắm nhìn nó nhẹ nhàng hôn lên chán nó
- e à? e có biết a yêue mất rồi ko e?tại sao e cứ như trẻ convậy tại sao ko hiểu lòng anh? đến ngày chúng ta phải rời bỏnhau e sẽ đi thật sao? chẳng lẽ trong suốt những ngày qua e ko có dù 1 chút 1 chút thôi tìnhcảm dành cho anh sao? a sẽ nhớ e lắm đấy..nhưng biết saođược hả e a ko thể đối diện vs thực tại được a sợ nếu nói ra bị e từ chối thì a sẽ đau lắm a sợ lắm e ạ thôi thì cứ để cho nó chôn sâu trong đáy lòng này enhé?
Vậy là hắn cũng thiếp đi
Sáng hôm sau tỉnh lại hắn trông thấy nó ngủ ngon lành còn tay thì đang ôm cứng lấy hắn..
- có tình hay có ý đây?yêu a rồi hả cưng?
- Nó cựa quậy mở mắt ra..thì thấy mình đang ôm hắn nó nhanh nhanh bỏ tay ra khỏi người hắn trong lúc đó hắnlại nhắm mắt lại..
- Mình ngủ mơ à? tạisao lại đi ôm a ta chứ? may mà a ta chưa tỉnh ko là lại trêu mình chết ùi..
- Ai bảo chưa tỉnh
hắn mở mắt ra nhìn nó tiếng nói đó làm nó giật cả mình và đỏ ửng mặt lên ko nói gì nhanh nhanh đi làm vs cá nhân hắn chỉ nhìn theo cười nhẹ mà thôi
hôm nay chúng nó phải tiễn ba mẹ ra sân bay..rồi quay về trường học thì lại 1 đống tin lá cải..
trên bảng thông báolại là hình ảnh của cô công chúa osin..
hình ảnh của nó và thắng đang ôm nhautrên bể bơi và hình ảnh của hắn đang ôm vân anh dưới gốc cây cổ thụ sau trường...
2 đứa nhìn thấy 2 tấm ảnh đó thì cười nhẹ và bước đi mọi người thì nhốn nháohỏi han nó hỏi han hắn hắn đưa nó đến chính giữa sân trường tập trung tất cả mọi người
- trịnh kim thư là người yêu tôi..và cũng sẽ là vị hôn phu của tôi những hình ảnh mà các bạnnhìn thấy chúng tôi ko công nhận.. rồi hắn nhẹ nhàng quay sang phía nó hôn nó ngấu ngiến như sợ ai cắp mất bánh của mình..còn nó thì cũng đáp trả thật nhiệt tình mọi người xung quanh ầm ồ cả lên rồi những tràng pháo tay náo nhiệt tiếng la hét ầm ĩ...kết thúc màn hôn thì chúng nó dẫn nhau vào lớp còn trên tầng cao 1 bên có 1 chàng trai đáng theo dõi nãy h
- chúc e hạnh phúc
Còn 1 bên là 1 cô gáicũng mỉm cười nhìn chúng nó: có lẽ a nóiđúng a ko hợp vs e
Sau khi chúng nó hôn nhau kinh khủng thì 2 đứa ko dám nhìn vào mặt nhau mặt đứa nào cũng đỏ ửng lên vàolớp học bài mà chẳng vào đầu lâu lâu lại nhìn nhau đứa này nhìn đứa kia thì đứa kia cũng nhìn làm 2 đứa lại càng ngại..
Chap 13
Kết thúc buổi học hắn cùng nó dọn về nhà của hắn...đang ngồi ăn trưa thì điện thoại nó reo lên
- alo ai vậy ạ?
- Cho hỏi đây có phải là số của trịnh kim thư ko ạ?
- Dạ vâng ạ..chị là ai có chuyện gì ko ạ?
- Dạ chúng tôi gọi đến từ bệnh viện chiều nay bà ngoại chị có thể ra viện
- À.vâng cảm ơn chị..
Nó cúp máy ngẩng mặt lên nhìn hắn vẻ buồn buồn
- có chuyện gì thế? hắn nhìn nó
- à ko có gì ? chiều nay e muốn về nhà lấy ít đồ được ko?
- ừ..
- nhưng e muốn đi 1mình cơ
- tùy e...
tùy e câu nói đó khiến nó thấy khó chịu và đau nhói...tại sao a ko hỏi tại sao e muốn đi 1 mình chứ nhưng ko sao e cũngko muốn cho a biết mà nó tự thầm thì như thế...
chiều hắn ra ngoài đến công ty để kiểm tra tình hình công ty ở việt nam của bố hắn còn nó thì đến bệnh viện đưa bà về nhà...đến tối khi hắn trở về nhà thì ko thấy nó đâu chờ mãi cũng ko thấy nó về gọi điện thì ko thấy bắt máy..hắn đi vào phòng nó ý định chờnó thì thấy phòng nó rất ngọn ngàng quần áo thì xếp ngăn nắp đặt trên giường đi�